Đồi cao
dốc núi quá cheo leo.
Nhớ thương tràn dâng đến nơi thôn nghèo.
(Đường Chiều Sơn Cước .Minh kỳ Lê Dinh)
Tôi muốn viết về Chuyện” Đường Rừng chứ không có ý là “Truyện” Đường Rừng. Đó là những chuyện buồn vui “cười ra nước mắt” khi lội trong rừng kiếm gỗ hay tìm lối ra.
Vào rừng khi có lối mòn thênh thang dễ đi thì lo gì chuyện lạc. Nhưng càng dễ đi thì càng khó kiếm gỗ. A mà gỗ phải thẳng đó nghe. Tôi sẽ kể cho bạn nghe cách tìm cây gỗ thẳng ra sao vào đoạn giữa.
Giờ thì bạn cùng tôi phải tìm chỗ nào ít người đi để dễ có cây gỗ thẳng muốn tìm. Đó là những nơi rậm rạp nhất ít hay chẳng có dấu chân người. Vừa chặt những dây leo, bao cây nhỏ để có lối chun vô. Vâng nói là chun vô do sao? Chỉ do có công đâu mà phát cho rỗng dễ đi. Còn phải lo thì giờ về nữa chứ? Phải để ý chặt làm dấu làm sao mà biết lối ra? Có nghĩa bạn phải đừng hấp tấp chun vô mà quên làm dấu lúc ra về. Đó là sao vậy? Có thể tôi làm một số cây nhỏ chặt nghiêng làm sao một hướng nhất định để chỉ lối ra.
Trước khi vào rừng tìm cây gỗ thẳng. Người viết cũng nhắc một ít phân biệt giữa búa và rìu hai dụng cụ thợ rừng. Cây rìu khác với cây búa chỉ có thợ rừng Quảng Trị mới thấy đắc dụng của rìu. Cây Rìu bén hơn và dễ lái hướng chính xác hơn cây búa. Búa có sức mạnh nhưng khó lái chính xác gốc chặt. Thợ rừng Quảng Trị lành nghề mới làm được lưỡi rìu sắc ngọt còn đẽo choẻn rìu (để tra lưỡi rìu vào) và cán rìu càng khó hơn...thế nên người viết chỉ có cây búa hay rựa là may lắm rồi...
Cũng là lối mòn tôi phát quang để vào nhưng có khi tôi vô ý không lo trước sẽ
lạc vào sâu hơn thay vì đi ra sau khi có gỗ.
Hừm! Gian nan chừng nào thì gỗ cây càng lắm chừng đó; do chưa có ai chặt.
Kìa cây gỗ thẳng trước mắt! Mừng rơn, tôi quên cả đói. Vâng cái bụng
thằng tù bắt đầu ‘biểu tình’ nghe ồn ột đây rồi.
Xin lỗi bạn tôi dùng chữ hơi “Bắc kỳ” một tí vì cán bộ quản giáo chúng tôi phần
nhiều ngoài bắc.
Đừng
vội mừng. Bươn bả ào tới dù gai mây dù dây leo vướng ngã tới nới té ra cây gỗ
thẳng mà lại ‘cong’?! Do sao vậy? Một cây gỗ nếu nhìn một hướng có thể thấy
thẳng nhưng đứng vị trí khác lại cong có thể nao nao cong thế là ‘hỏng” (lại
giọng Bắc Kỳ)? Kinh nghiệm đường rừng: một cây gỗ thẳng “đạt chỉ tiêu” bạn phải
đứng 3 vị trí; tất cả 3 vị trí đều thẳng đứng thì có thể xác nhận là cây gỗ
thẳng. Thế là ta tha hồ 'phang'!
Cái rựa của tôi chặt liên hồi mặc dù bụng còn đói nhưng phải hạ cây nầy xuống
mới được ăn. Tại sao tôi chưa dám ăn? xin thưa mấy bác (lại Bắc) do còn mười
mấy cây số đường về trại nữa? Ăn sớm thì đói sớm! Câu trả lời ‘giản đơn’ vậy
thôi. Chưa hẳn thành quả này đã là vào tay ta!? Tôi phải biết "mở miệng-
cắt gáy" khi hạ một cây rừng ngã xuống. Trời hỡi! Sao ác quá!
Ôi cây "rượng”(vướng) rồi!
Gốc nó lìa rồi nhưng đọt hắn còn vướng trên cao? Mấy sợi dây rừng nó đeo cứng
trên kia. Phải kéo nó xuống không thể bỏ cuộc được. Nhưng một mình sức
yếu, tôi không thể nào kéo cây này xuống nổi?!
-Hò huầy!, hò huầy!
Tôi một mình tự hô to hầu lấy thêm sức mà kéo? Giây phút này tôi ao ước có bạn nào đó bên mình? Nhưng mỗi người tới rừng đều chia nhau đi tìm mỗi hướng. Cây thẳng càng lúc càng hiếm phải phân tán như thế. Chúng tôi đã hẹn cùng ra lại tại "bãi đáp" này sau khi có cây.
Giờ làm sao đây? Thất vọng!
-Thôi ta đi tìm cây khác.
Tôi
bụng bảo dạ thế. Trời còn thương kẻ sa cơ thất thế. Có cây gỗ lấp ló đằng xa
kia kìa. Ôi cây gỗ THẲNG đứng cả 3 phía đều “chộ’ thẳng ro; nó 'dễ thương' làm
sao!
Cây thứ hai này giờ đã ngã, hắn nằm dài thườn thượt trước mắt tôi. Trời đã quá
đứng bóng. Hít một điếu thuốc rê đem theo như tự thưởng công cho mình và bóc vỏ
cây. Cái rựa của tôi đi từng đường “tuyệt vời” lớp vỏ cây từng mảng theo làn
rựa tách ra khỏi thân cây gỗ, giờ trắng hếu như làn da “mỹ nữ” không bằng. Tôi
thưa với bạn rằng, bóc vỏ sẽ làm cây nhẹ đi phần nào nhờ không còn vỏ và hơi
nước trong thân tươi khô bớt.
Đã xong xuôi, trời bắt đầu xế. Tôi giờ mới có "quyền đánh chén" cái
phần cơm trưa tức là cái gô đựng nửa cơm nửa sắn. Loáng một cái tôi đã ăn
xong phần ăn đem theo. Cái túi bao cát và cái gô thân yêu chúng nó là người bạn
'chí cốt' chẳng hề rời lưng. Đúng thế, giờ đây chính nó là 'chất sống' giúp tôi
có sức ra khỏi rừng và về lại trại.
Tìm cách đưa cây gỗ lên vai xong tôi bươn mình lũi trong cái lối đi nhỏ hẹp vừa
phát sơ lúc vào.
-Ta phải cẩn thận không thì lạc.
Tôi
bụng bảo dạ thế.
Hai
con mắt tôi căng tròn nhìn dấu những cây nhỏ tôi chặt lúc vào...
Ôi
mấy vòi mây nước hắn ác lắm? Mấy cái móc như vuốt mèo chúng muốn “hại thằng bán
mỳ” thật tình?! Móc cây mây nhọn cong móc thứ gì là dính thứ đó. Giờ nó lại
treo tòn ten cái mũ vải của tôi trên cao? Chúng như muốn trêu tức tôi, một
người đang mệt lử? Thế là tôi đành phải bỏ cây xuống, níu lấy cho được cái mũ
vải quý báu lại. Thêm một lần nữa tôi phải tốn sức xốc cây gỗ lên vai, mấy lớp
vải vá bằng bao cát trên vai phải tôi giờ lại rách tả tơi thêm nữa...
Sợ nhất là lạc khi ra. Tôi nhớ những lần lạc trong rừng bữa trước. Ôi mệt đứt
hơi kèo mớ đòn tay xuống khe lên dốc té ra “lại về chỗ cũ?
Cẩn thận ! lần này tôi phải cẩn thận. Tôi chẳng còn
cái cảm giác sợ thú dữ, sợ rắn rết hay bao thứ khác trong rừng. “Cùi đâu sợ lở”
chỉ lo một điều đó là LẠC thôi! các anh ngoài kia đang nóng lòng đợi
tôi.
“Bãi Đáp” kia rồi! Bãi đáp là từ riêng của nhóm chúng tôi đặt để chỉ vùng trống và nơi nào đó gặp và chờ nhau trước khi tất cả toán tù về lại trại. Chuyện ngày xưa, thời chiến tranh bãi đáp là vùng trống cho trực thăng thả quân xuống trong một lần hành quân nào đó. Giờ "bãi đáp" là đây, những tấm thân gầy gò rách rưới của bao tù binh, 'vũ khí' trong tay chỉ là rìu rựa và sức nặng cây gỗ trên vai. Gỗ thẳng thì lòng "phấn khởi" vác không biết mệt, dù cái bụng đói "biểu tình eo xèo" bên trong nhưng tối về trại 4 khỏi bị đội trưởng phê bình chỉ trích...
Một vùng sáng quang đãng làm sao, tươi đẹp làm sao! Mấy anh bạn thấy tôi đang lóp ngóp mò ra nhoẻn miệng cười:
-Ê Mi Còn Thuốc Rê Khôn Rứa Phúc?
Câu hỏi tuy đơn sơ nhưng tôi nghe ấm lòng do biết mình đã thực sự ra khỏi rừng không còn lạc nữa!
Xa xa dưới tầm mắt, tôi ngó về miệt đồng bằng dưới xa, đó là đoạn đường về non hai mươi cây số. Nhưng có cái gì thân quen háo hức đang đợi chúng tôi "về nhà". Nhà chúng tôi là Trại tù binh số 4 đang chờ chúng tôi trở về cùng nhiều cây gỗ thẳng trên vai ./.
Đinh trọng Phúc

No comments:
Post a Comment